Sau đây là 2 bài viết đầu tiên tôi đăng trên blog này vào khoảng tháng 8 năm 2024, với thứ ngôn từ còn khá ngây ngô mà rất chân thật. Tôi ghi lại hết ở đây để về sau có dịp thì đọc lại, để nhớ về mình vào những ngày khởi đầu.
TÔI LÀ AI?
Để nói về mình, đôi lúc tôi nghĩ ra quá nhiều từ, đôi khi chẳng bật ra nổi một ý. Hiện tại thì tôi sẽ mô tả bản thân là người có nhiều ngổn ngang trong tâm trí. Tôi muốn làm nhiều thứ, đã dám làm nhiều thứ và vẫn còn sợ làm vài thứ. Tôi thích lên kế hoạch, nhưng cũng ưa làm việc ngẫu hứng, thế là đã tự xây dựng một quy trình làm việc vừa quy củ, vừa ngẫu hứng cho hoà hợp với bản thân.
Ngày ngày tôi làm công việc dịch thuật chuyên nghiệp, cụ thể hơn là bản địa hoá nhiều dạng nội dung từ tiếng Anh sang tiếng Việt. Công việc có vẻ “chuẩn mực” này với một người học ngành ngôn ngữ Anh như tôi lại vốn là thứ tôi không “hằng ao ước” lắm. Ấy vậy mà vào làm, tôi học được (quá) nhiều thứ ngoài kỳ vọng, theo cả hướng tích cực và tiêu cực. Và chưa bao giờ tôi bớt trân trọng hành trình này. Loay hoay tìm chỗ đứng của mình trong ngành này thoắt cái đã 5 năm có lẻ, tôi của bây giờ đã rành rõi hơn, tỉ mỉ hơn và cũng khắt khe, xét nét hơn, với chính mình.
Tôi lập ra nơi này, Xó của Tân, cốt yếu là để tập viết tiếng Việt và tiếng Anh trở lại, vì tôi thấy càng lớn mình lại càng ít tự viết ra mấy điều mình nghĩ, nên không còn nhớ văn phong mình ra sao. Trải nghiệm tự viết ra khác với việc dịch thuật ở chỗ ta là người chủ động về thứ tự viết cũng như thông điệp muốn truyền tải (và còn nhiều thứ khác nữa).
Va vào nghiệp dịch thuật được ít năm thì tôi “ngẫu hứng có chủ đích” học thêm ngành Dược, bắt đầu từ cấp Cao đẳng và vẫn chưa ngừng nỗ lực lên cao hơn. Điều tôi trân quý nhất ở quyết định này cảm giác được đi học trở lại. Hồi nhỏ hơn thì quả thật tôi không ghét cũng không thích chuyện học hành, bây giờ cũng không dám nói là có thích, nhưng đi làm rồi quay lại đi học ở trường lớp là một trải nghiệm rất đặc biệt cho tuổi trẻ của tôi. Đầu óc cũng được dịp mở mang và hiểu hơn về một trong những ưu tiên lớn nhất của tôi hiện tại, đó là sức khoẻ.
Trong “sự nghiệp” đi xe ôm công nghệ của tôi, có hai chú Grab ngẫu hứng cho tôi được hai lời khuyên cuộc sống mà tôi nhớ mãi đến giờ:
//Trẻ mà không dám thử thì về già không có gì để kể đâu con//
//Có gì đâu mà phải cãi đúng không con, cứ để yên một hồi bả nguôi giận//
(Câu này thì tôi tâm đắc giùm anh nhà tôi và cũng không quên chuyển thông điệp cuộc sống này cho anh)
LẮM VIỆC
Nhân dịp trải qua ba tuần liền làm việc ở cường độ cao, chạy bài hơn 12 tiếng mỗi ngày và CHẲNG tự nấu nổi cho mình một bữa ăn, tôi tự thấy mình giảm năng suất hẳn và cũng không vui vẻ. Càng nghĩ đến vấn đề này tôi lại càng không vui, vậy nên cứ phải viết ra đã. Viết để nhìn rõ được những suy nghĩ ngổn ngang trong bộ não uể oải này, với hy vọng đơn giản là biết rõ mình đang cảm thấy thế nào, để rồi từng bước tìm lại sự minh mẫn và vui vẻ với chính mình, chứ không còn những nỗi chì chiết và thất vọng nữa. Những đoạn ngắn dưới đây có khi mang cảm giác không liên quan gì nhau, chẳng qua là cách tôi cố gắng diễn giải cảm xúc của mình bằng chữ mà thôi, và tôi thích cách “chữa lành” này :).
Làm việc cường độ cao
Cường độ cao là khi việc nhiều, tôi cứ làm cái này mà lo một cái khác vẫn đang dang dở, thế là chẳng tập trung dứt trọn được cái nào, mà cũng không buông được, cứ phải ngồi lì ở đấy làm tiếp. Toàn thể cái hệ tâm lý này làm tôi thấy rất ì ạch và bức bối. Rồi lại tìm cách chia nhỏ ra, nhưng lúc xử một cái này thì vấn đề liên quan đến cái nọ cứ nhảy bổ vào. Thế là lại phân tâm và việc cứ vậy kéo dài từ sáng sớm đến đêm muộn. Tuy cường độ cao nhưng hiệu quả làm việc của tôi lại thấp, đa phần là do mất nhiều thời gian lo lắng, tính trước tính sau thay vì thực sự “cứ làm thôi”. Tôi đúc rút là cái phong cách của mình không tuân thủ nguyên tắc cho lắm, vậy thì không cố gắng viết ra danh sách việc cần làm dài dằng dặc làm chi nữa, chỉ cần ghi 5 mảng việc lớn thôi, viết dài kẻo lại tự doạ chính mình. Cách này hẳn là chưa tối ưu, nhưng tạm thời làm tôi thấy bớt lo nghĩ là được rồi.
Mất dần tình yêu với chữ nghĩa
Khi phải liên tục làm quá nhiều, để não lọc qua hàng nghìn chữ mỗi ngày, dù muốn dù không đã có khoảnh khắc tôi thấy mệt với chữ nghĩa, thứ căn bản nhất trong nghề của mình, và cũng là thứ mà mình tưởng mình chẳng ghét bỏ được. Cảm xúc này không hề là thoáng qua, vì nó được bồi đắp bằng nhiều cảm xúc tiêu cực khác qua những ngày chất đầy áp lực, và tổ hợp này rất kiên cố. Vậy giờ làm sao đây? Tôi nghĩ chuyện này không vội giải quyết được, mà phải từ từ. Như cái cách nó được bồi đắp từng bước theo thời gian, tôi sẽ phá cái tổ hợp kiên cố này bằng niềm vui nho nhỏ mỗi ngày với chữ nghĩa, bằng cách đọc các bài viết ngắn hoặc vài trang trong quyển sách còn dang dở. Nếu không đọc thì tôi nghĩ nghe người ta trò chuyện cũng là một cách hay.
Thở sâu
Tôi đã từng vài lần chạm đến cái cảm giác lâng lâng của việc ngồi thiền, thoáng trong một giây phút nào đó thôi. Thời gian ngồi thích nhất là buổi sáng sớm, khi kéo cửa ra để đón làn gió đầu tiên lùa vào phòng. Quả thực là không có cây quạt điện nào thắng được làn gió man mát đặc biệt này, bao trùm và nhẹ nhàng. Tôi không dám nhận mình ngày nào cũng ngồi thiền, nhưng khi thật sự mệt mỏi và khó kiểm soát cảm xúc, tôi thấy việc hít thở sâu là liều “thuốc cấp cứu” rất hiệu nghiệm. Với suy nghĩ đơn giản là “hít thở 5 lần thôi” rồi làm tiếp, tôi thấy việc này dễ bắt đầu. Từ cái nhận định là việc này dễ bắt đầu, tôi mới dám bỏ ngang công việc khó khăn hiện tại để dành thời gian ngồi hít thở, có lẽ một phần là do muốn né tránh hoặc trì hoãn việc phải đối diện với cái khó khăn đang gặp. Khi hít thở, tôi nhắm mắt và trong đầu thực chất vừa nghĩ vừa mường tượng hình thù các chữ “hít vào, thở ra”, mỗi 4 chữ này là xong một lượt. Trong quá trình đó tôi cũng nghĩ làm sao cho hít sâu xuống bụng, phình ra một chút rồi lại lên. Và vì “bận” nghĩ như thế, tôi quên hẳn cái cảm xúc bức bối và khó khăn đã khiến mình phải giải khuây bằng cách ngồi thở sâu. Đấy, vậy là có ngay một liều thuốc cấp cứu cho cảm xúc.
